Tin cung cấp cho Tạp Chí Bắp Cải (http://www.tapchibapcai.com)
CTV. Phóng viên ảnh nghiệp dư: Quan Dhz
CTV. Bee.net.vn
6 Oct
Tin cung cấp cho Tạp Chí Bắp Cải (http://www.tapchibapcai.com)
CTV. Phóng viên ảnh nghiệp dư: Quan Dhz
CTV. Bee.net.vn
1 Oct

Mô hình rồng lộn Thăng Long lấy ý tưởng từ đại lễ ngàn năm Thăng Long. Trong mô hình này, đầu rồng nằm ở vùng index 540 và đuôi nằm ở 450. Giai đoạn tháng 4 khi Index đạt 540, rất nhiều kỳ vọng cho Index, rất nhiều mô hình đã được vẽ ra như vai đầu vai, rồng bay phượng múa, cờ quạt đuôi nheo, voi uống nước .x.y.z.t. với kì vọng index đạt 600, 700. Thật tiếc thay, hi vọng lắm thì thất vọng nhiều. Con tàu Tinanic Vinashin và thông tư 13, bát cháo loãng cổ phiếu đã làm con rồng Index thăng thiên đã đổ lộn nhào về 420 để hoàn thiện mô hình rồng lộn, hay đầu rồng đuôi giun ( đầu voi đuôi chuột). ( Nguon F319).
Nguồn f319, nhân sự kiện rùa nổi hồ gươm, Index có thể đi theo mô hình dưới đây.

Mô hình Hồ Gươm rùa nổi được e lấy cảm hứng từ hình ảnh cụ rùa nổi Hồ Gươm hôm qua. Vâng trong mô hình trên, Vnindex giống như con rùa với cái đuôi ở 540 và cái cổ ở 420 và đang cố ngửa lên để thở tại 450. Tảng đá TT13, cổ phiếu cháo loãng cũng giống như hình ảnh người dân đè lên cụ rùa để chụp ảnh đã ấn cụ rùa Index chìm nghỉm về 420 và cụ rùa đang cố gắng ngoi lên để thở. Năm 2009 Index bứt phát mạnh với hình ảnh con rồng bay thì năm nay Index lại ì ạch ốm yếu như một con rùa.
Có lẽ nhà đầu tư đang đặt ra câu hỏi: Liệu con rồng sẽ đẻ ra rồng con như rồng đẻ chín giống, hay nó lại ị ra đống phân. Chú rùa sẽ ngoi lên để thở hay sặc nước và chìm nghỉm luôn trong nồi cháo loãng cổ phiếu. Là một nhà đầu tư, em rất mong Index sẽ khởi sắc trong thời gian cuối năm, để e có ý tưởng vẽ tiếp mô hình Ngự thế Thăng Long, và Phượng Hoàng tung cánh cho Index chứ không phải là rồng lộn Thăng Long hay Hồ Gươm rùa nổi như hiện nay.
Với hơn 4 Tỉ USD đầu tư cho đại lễ thăng long, 4 tỉ USD nữa của Vinashin nợ nc ngoài, tổng cộng hơn 160 nghìn tỉ đồng đã bay hơi. Đừng hỏi tại sao Index phải rơi vào các mẫu hình như vậy. Với những số tiền đó, chúng ta có thể hi vọng những mẫu hình như ngự thế rồng bay, phượng hoàng cất cánh cho index.
Giaosucan – Thị trường CK
1 Oct








1 Oct

Một đoạn ghi âm dài 18 phút do học sinh lớp 11 chuyên lý Trường THPT chuyên Trần Phú (TP Hải Phòng) thu âm lén trong giờ học tiếng Anh và tung lên mạng khiến nhiều học sinh, giáo viên, phụ huynh học sinh nghe đều… choáng.
Xôn xao đoạn ghi âm tại Trường Trần Phú (Hải Phòng):
Sự việc nảy sinh trong giờ tiếng Anh của cô giáo T.N., sinh năm 1980, về dạy ở Trường Trần Phú được hai năm. Theo thầy Bùi Văn Phú – hiệu trưởng nhà trường, do bị L. – học sinh giỏi, từng học tiếng Anh từ nhỏ – dè bỉu, cô T.N. không kiềm chế được nên dùng lời lẽ xỉ vả không phù hợp với môi trường sư phạm để xúc phạm em L. và xưng hô mày tao với học sinh này.
Cho dù vì lý do gì, việc xúc phạm học sinh của cô giáo T.N. kéo dài trong 18 phút (gần một nửa thời gian tiết học và lấn sang cả giờ giải lao) cũng khó có thể được chấp nhận.
Đoạn ghi âm trên đã được nhiều học sinh Trường Trần Phú gửi cho nhau và tung lên mạng từ ngày 25-9. Những phụ huynh học sinh biết chuyện đã rất bất bình. Một số phụ huynh trong buổi họp phụ huynh vào ngày 26-9 tại trường này đã đề nghị nhà trường phải giải thích.
Trao đổi với Tuổi Trẻ ngày 28-9, thầy Bùi Văn Phú cho biết thêm sau sự việc, gia đình em L. đã đưa em này đến xin lỗi cô T.N. vì thái độ vô lễ trên. Cô T.N. cũng đã xin lỗi học sinh lớp 11 chuyên lý vì thái độ không đúng mực của mình. Giữa cá nhân cô giáo và học sinh bước đầu đã có sự thông cảm.
Tuy nhiên do sự việc được phát tán lên mạng, gây tâm lý tiêu cực cho đông đảo học sinh nên chiều 28-9, ban giám hiệu Trường Trần Phú và tổ bộ môn ngoại ngữ của trường đã họp kiểm điểm cô giáo T.N.. Trên cơ sở giải trình của cô T.N. và học sinh L., nhà trường sẽ xem xét để có mức kỷ luật. Dự kiến cô T.N. sẽ chịu hình thức kỷ luật khiển trách trước hội đồng và không được bố trí dạy lớp 11 chuyên lý nữa.
Cũng theo thầy Phú, việc các em học sinh có năng lực học tập tốt nhưng coi thường giáo viên, có biểu hiện vô lễ qua vụ ghi âm này nhà trường cũng sẽ có biện pháp xử lý.
Theo ông Đỗ Thế Hùng – giám đốc Sở GD-ĐT Hải Phòng, hành động của cô T.N. vi phạm nặng nề đạo đức nhà giáo, sự việc này rất nghiêm trọng, ảnh hưởng đến uy tín của các thầy cô giáo nói chung, nhất là khi đang xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực. Lãnh đạo Sở GD-ĐT đã yêu cầu nhà trường xử lý kỷ luật nghiêm khắc với cô T.N..
Ông Trương Đình Mậu, phó cục trưởng Cục Nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục (Bộ GD-ĐT), cho biết: “Nếu đúng là giáo viên có biểu hiện vi phạm đạo đức nhà giáo như vậy thì sẽ phải chịu hình thức kỷ luật theo quy định của Bộ GD-ĐT”.
Mọi người có vẻ rất xôn xao vì vụ này, còn mình và mấy người bạn học cũ thì thấy bình thường, vì bọn mình – cựu sinh viên trường chuyên – đã từng nghe những lời này rồi, đã học những giáo viên như thế này rồi.
Vị trí giáo viên – học trò đương nhiên đòi hỏi học trò phải tôn trọng, kính trọng thầy cô như một lẽ tất yếu. Không chỉ là vì tuổi tác, mà phần nhiều còn là vì kiến thức hiểu biết.
Vậy, học sinh sẽ kính trọng thầy cô thế nào đây khi kiến thức của thầy cô như thế?
Mình đã từng học những giáo viên phát âm sai – dẫn đến việc các học sinh không thuộc khối chuyên Anh phát âm sai nghiêm trọng đến nỗi không thể nghe – hiểu khi giao tiếp với người nước ngoài.
Có những giáo viên dạy sai kiến thức, không đơn thuần là giảng không hay chuẩn bị không chu đáo, mà là DẠY SAI. Chỉ có việc đọc – chép theo sách giáo khoa mà còn không chuẩn, hs phải tự kiểm tra lại theo sách.
Có những giáo viên do khả năng không đủ để dạy trường chuyên, khi học sinh muốn đào sâu vào bài học, hỏi các vấn đề sâu xa hoặc hóc búa thì… giáo viên bó tay chuyển sang chủ đề khác.
Và sau giờ giảng, giáo viên lại đi buôn dưa với giáo viên khác là cái lớp này láo, không tôn trọng, định thử giáo viên.
Jell
Cũng là học sinh, mình hiểu những chuyện như thế này. Dư luận đổ lỗi hết cho giáo viên, vậy tai sao không nhìn lại thái độ của học sinh?
| Những từ “mày”, “tao” chỉ là những từ “lịch sự” nhất trong đoạn xỉ vả này. Liên tục là hàng chuỗi những từ “mất dạy”, “bố láo”, rồi dọa đánh, thách thức… (Vũ Vi).
Ở trường con tôi học, có cô giáo chửi rất tục tĩu từ năm lớp 6. Năm nay cháu lớp 7 rồi nhưng vẫn không có ai dám ghi âm cô giáo vì sợ bị trù dập. Cháu mong là nên kỉ luật các cô giáo không có đạo đức tư cách như thế. (Lê Linh Chi) |
Thứ nhất, học sinh cố tình ghi âm đoạn âm này. Nếu không thì cũng không có giáo viên nào sẽ nói nhiều như thế! Đây là chủ ý từ đầu của bạn.
Thứ hai, mọi người chỉ được nghe, chứ không được nhìn, ai sẽ hiểu được thái độ “vâng, dạ” của bạn ấy thách thức như thế nào? Đó chỉ là một hình thức khiêu khích giáo viên của bạn.
Thứ ba, bạn học sinh có dám khẳng định bạn chưa mở miệng chửi lại cô thật nhỏ chưa? Bạn có khẳng định điều đó không?
Đây là ghi âm, chỉ đủ nghe được tiếng to của giáo viên, mọi người đâu có hiểu bạn lẩm bẩm những gì? Gây cho giáo viên ức chế những gì? Bạn có khẳng đinh trong lúc nóng giận, bố mẹ bạn sẽ không nổi nóng với bạn như thế?
Giáo viên thì cũng là người, cũng có sai lầm và cảm nhận. Mình không nói giáo viên đúng hoàn toàn. Nhưng thực sự lúc đó, nếu là giáo viên và đứng trước 1 học sinh như thế, có lẽ sẽ rất khó để kìm chế! Dù là bố mẹ ở nhà, mình dám khẳng định đôi khi còn nặng lời hơn thế!
Bạn học sinh hãy thử nhìn lại mình xem có xứng đáng không? Bạn không phải là một học sinh giỏi, mình dám khẳng định. Nhưng hành động bạn làm thì không thể chấp nhận được. Vô lễ!
Là một học sinh, nhưng cho phép mình nói thẳng, người đáng kỉ luật là bạn chứ không phải giáo viên. Dù dư luận đứng về phía ai, thì mình vẫn thấy hành động của giáo viên là đáng được thông cảm. Còn người học sinh thì nói thật, dù lần này bạn không bị kỉ luật nhưng mọi người sẽ nghĩ gì? Chưa kể trong nội quy, còn có quy định không được vô lễ với giáo viên và không được dùng điện thoại trong giờ. Nếu đã theo luật, tại sao không theo tới cùng?
Stephanie (Hải Phòng)
Cả cô giáo và học trò đều có lỗi. Tôi đã và đang có con đi học phổ thông nên tôi cảm nhận được cái khó của cô giáo. Giờ đây, học trò nhiều em rất giỏi vì được học thêm học trước kể cả trong và ngoài nước. Đặc biệt môn ngoại người dạy có cái khó của nó.
Con tôi cũng đã có lần nói với tôi là: “Cô phát âm chi lạ”. Tôi biết, cháu có ý không phục cô nên chấn chỉnh ngay. “Là người giỏi mặt này thì kém mặt kia. Huấn luyện viên bóng đá đâu phải là người đá bóng giỏi nhất đội”. Thế là con tôi nó hiểu và học hành rất chăm chỉ và rất tôn trọng cô. Vấn đề ở đây là cần có sự hỗ trợ từ phía gia đình học sinh. Đừng vì quá nuông chiều bọn trẻ mà sau này sẽ gánh hậu quả. Cô giáo thì phải tự kiểm điểm về thái độ và tính nóng nảy của mình.
Hoài Nam (Quảng Trị)
Một HS của trường đã bình luận trên diễn đàn mạng Internet rằng: Ai cũng kêu tiếng Anh quan trọng. Quan trọng mà giáo viên dạy hôm nào cũng sai. Mình đã được nghe đoạn ghi âm trên, cùng với kinh nghiệm đã học cô T.N năm ngoái, có thể thấy rằng việc GV dạy sai mà còn chửi mắng HS là không thể chấp nhận được.
Ông Bùi Văn Phú, Hiệu trưởng của nhà trường cho biết cô giáo dạy tiếng Anh T.N, sinh năm 1980, đã về trường dạy được hai năm.
“Do đây là HS chuyên, vốn là những em giỏi, thông minh, đồng thời việc chuẩn bị của cô giáo chưa tốt nên đã dẫn đến tình trạng trên. Nhà trường đã có hình thức kỷ luật là cảnh cáo trước Hội đồng, để cô nhận thức sâu sắc sai sót của mình. Trường Trần Phú có giáo viên bản ngữ dạy tiếng Anh nên các em HS dễ có sự so sánh.”
Ông Phú cũng cho biết thêm: GV tiếng Anh sau này cần phải được đào tạo ở nước ngoài thì mới khắc phục về phát âm được. Tôi không rành về phát âm tiếng Anh nên cũng không biết được, việc tuyển cô giáo này là do Hội đồng Bộ môn tuyển và nói là cô giảng dạy được. Bây giờ HS thì giỏi, mà GV được nhận về nhưng không tự đào tạo nâng cao cũng không đáp ứng được.
Ông Phú cho biết: “Những HS phát tán băng ghi âm lên mạng không bị hình thức kỷ luật nào. Các em tương đối tự do trong việc này và không lường trước được hậu quả. Tôi đã nói GV chủ nhiệm nhắc nhở các em. Những HS này cũng đã xin lỗi GV.”
Sau đợt này trường Trần Phú sẽ rút kinh nghiệm về việc GV hay HS có vấn đề gì nên góp ý với nhà trường. Theo thầy Hiệu trưởng, “HS không được đánh giá GV nhưng có thể có những yêu cầu GV phải như thế này, thế kia, nếu yêu cầu đó chính đáng. Nếu sau này một lớp học nào đó đề nghị muốn đổi GV thì nhà trường sẽ cân nhắc thay đổi trong một thời gian thích hợp chứ không thay đổi ngay”.
Trường THPT chuyên Trần Phú đã báo cáo Giám đốc Sở GD-ĐT Hải Phòng và Phó GĐ Sở phụ trách chuyên môn. Ngày mai, trường sẽ họp Hội đồng, sau đó đến cuối tuần và chậm nhất là đầu tuần sau sẽ gửi văn bản báo cáo lên Sở GD-ĐT Hải Phòng.
29 Sep
“Lý Công Uẩn: đường tới thành Thăng Long” cho giới nghiên cứu, văn nghệ sĩ, kinh doanh…một bài học lớn về nghệ thuật thứ 7, để hiểu rằng, tinh thần tự trọng, tự tôn, tự ái của một dân tộc chẳng phải là điều dễ động chạm.
Bộ phim “Lý… Triển Chiêu”?
Sau khi xem những trailer bộ phim “Lý Công Uẩn, đường tới thành Thăng Long”, tôi rất ngạc nhiên không hiểu tại sao người ta lại có thể để công làm một bộ phim như thế này. Cho người Việt xem? Và để người Việt hiểu như vậy về Lý Công Uẩn và một thời lịch sử? Chỉ có thể lừa những người Việt “mù” văn hóa. Còn để chiếu ở Trung Quốc và ở các nơi khác trên thế giới? Thì đừng (và không nên) chiếu ở Việt Nam với sự cho phép (có nghĩa là tán đồng) của cơ quan chức năng.
Đành rằng, người ta có thể viết lại những câu chuyện lịch sử với nhãn quan của người nghệ sĩ nhưng nếu có một nhãn quan tốt, một phông văn hóa dày dặn và nhất là một tấm lòng với dân tộc thì dù có viết lại một câu chuyện lịch sử cũng không thể làm biến dạng các nhân vật, không gian của câu chuyện, nhất là lại viết bằng ngôn ngữ điện ảnh.
Cái trăm nghe không bằng một thấy trên màn ảnh đã khiến cho nhân vật Lý Công Uẩn và câu chuyện của ông thành một nhân vật xa lạ, với một không gian xa lạ cùng tư duy và trí tưởng tượng của người Việt.
Nội dung phim khắc họa giai đoạn từ thời tiền Lê đến khi Lý Công Uẩn lên ngôi, quyết định dời đô từ Hoa Lư ra thành Đại La, sau đổi tên là Thăng Long, đặt nền móng vững chắc cho thời kỳ ổn định và phát triển dài lâu của đất nước. Tôi không bình luận về kịch bản, về tư tưởng thời Lý xuyên suốt bộ phim, về thông điệp của triều Lý để lại trong lịch sử Việt Nam, chỉ xin bình luận đôi điều về những hình ảnh đã xem được từ những đoạn trailer giới thiệu phim đó.
Có người đã đùa rằng đấy là phim “Lý Triển Chiêu”. Cay đắng hơn có người nói đấy là phim về một ông vua nào đó của Trung Quốc và câu chuyện diễn ra tại Trung Quốc nhưng có sử dụng một số chi tiết tư liệu trong bộ sử Việt Nam.
Kịch bản của bộ phim được Kha Chương Hòa, một nhà viết kịch bản phim lịch sử cổ trang Trung Quốc có tên tuổi, biên tập và hoàn chỉnh.
Những ai đã đọc cuốn “Vạn Xuân” viết về Nguyễn Trãi của Elvin Feray, nữ tác giả người Pháp, sẽ thấy tác giả cẩn thận với chuyện lịch sử, với nhân vật lịch sử ở mức nào. Cuốn sách đã chiếm được cảm tình của người đọc Việt, dĩ nhiên cả người đọc tiếng Pháp. Và mặc dù tài năng, tình cảm sâu sắc của bà với nước Việt đến mức ấy, vậy mà một đôi chỗ người đọc vẫn thấy đó là cách nghĩ và cách biểu đạt của người nước ngoài. (Nếu các nhà biên kịch chuyển thể thành câu chuyện điện ảnh thì đạo diễn và diễn viên phải thận trọng với các chi tiết ngoại lai đó).
Lý Công Uẩn hay Lý Triển Chiêu?!?
Được biết, để viết cuốn sách đó Elvin Feray phải nghiên cứu nhiều năm lịch sử Việt Nam và sang Việt Nam để sống nhiều năm nữa trong không gian văn hóa Việt, để cảm nhận thế nào là tinh thần Việt. Còn Kha Chương Hòa, ông có nghiên cứu lịch sử Việt Nam? Hay ông chỉ “chuốt lại”, “thêm bớt” những kịch bản đã có trước của Trung Quốc và của Việt Nam mà người ta đưa cho ông? Nếu có thì ông đã góp ý với đạo diễn như thế nào?
Tinh thần tự trọng, tự tôn, tự ái của một dân tộc
Tôi nghĩ, có thể thuê quay phim hay làm hậu kỳ ở nước ngoài vì đấy là lĩnh vực thuần kỹ thuật, còn thuê đạo diễn thì quả là điều… khó hiểu. Bởi vì, đạo diễn (phim, kịch) phải là người am hiểu nhất toàn bộ câu chuyện, đồng thời là người tạo ra linh hồn cho tác phẩm (phim, kịch). Tôi không nghĩ ông Cận Đức Mậu có thể đảm nhận việc đó, mặc dù có thể ông rất nổi tiếng trong điện ảnh Trung Quốc, và cũng đã từng sang tìm hiểu không gian văn hóa Việt Nam ít ngày.
Nếu có, ông đã không đưa những hình ảnh vô cùng xa lạ với trí tưởng tượng của người Việt vào phim. Như trailer phim đã công bố, và như những ý kiến của những người có mặt tại đoàn làm phim đã nói.
Còn đạo diễn Tạ Huy Cường là người VN, mới đạo diễn một số phim ngắn thể loại game show Chắp cánh thương hiệu thì mới “lần đầu tiên làm phim cổ trang lớn” và lại không biết tiếng Trung, chỉ có thể:”nói chuyện với ê kíp của Trung Quốc bằng hình thể” thì làm sao đảm nhận được vai trò tạo dựng hay trợ lý đạo diễn chính để có thể tạo ra một hiệu quả đáng kể được.
Ngoài ra còn rất nhiều chi tiết khác, như diễn viên (chưa đủ tài sắm các vai quan trọng), diễn viên quần chúng thì của Trung Quốc, phục trang từ vua, quan đến dân thường thì: Mặc dù có bản thiết kế của TS Đoàn Thị Tình nhưng người may lại là người Trung Quốc nên họ may theo ý họ, vì may theo ý ta thì diễn viên không diễn được v.v.. làm cho phim không chỉ là “lai Tàu” mà gần như “hoàn toàn là Tàu”. Đó là lý do mà khán giả – người Việt không chấp nhận được.
Và cuối cùng là không gian, cảnh quan, kiến trúc, những thứ đập ngay vào mắt người xe, gây nên là ấn tượng thị giác mạnh mẽ. Phim được quay ở Hoàng Điếm. Ta cũng biết, không ít các phim không phải của Trung Quốc đã được quay ở phim trường này, song mục đích làm phim, ý nghĩa phim của người ta có thể không giống mình, không phải như dân mình mong đợi.
Dù là hư cấu, giả thiết, mô phỏng thì cũng phải có những yếu tố căn cứ kèm theo. Kiến trúc cung điện, đình chùa ở VN xưa nay chưa hề có loại 3 tầng mái với những đầu đao bộ mái thẳng băng như kiến trúc đã quay trong phim. Người Việt thường đã quen với hình ảnh kiến trúc thời Lý như: Văn Miếu, Chùa Một Cột (Hà Nội), Chùa Cổ Pháp (Bắc Ninh).

Kiến trúc cung điện, đình chùa ở VN xưa nay chưa hề có loại 3 tầng mái
với những đầu đao bộ mái thẳng băng như kiến trúc đã quay trong phim
Sao không mô phỏng, giả thiết các bộ mái cung điện, đền, chùa miền Bắc VN có Kinh đô Hoa Lư và Thăng Long xưa với các đầu đao bộ mái cong cong như hiện thấy ngày nay, hoặc chí ít thì tham khảo các kiến trúc cung điện Huế cho phù hợp với trí tưởng tượng và tấm lòng hoài cổ của người Việt?
Có người nói, đây là phim do tư nhân đầu tư, cần có cái nhìn thiện cảm với tấm lòng cống hiến cho xã hội. Tôi nghĩ, nếu thực ai đó bỏ tiền đầu tư làm một bộ phim cho dân cho nước không tính toán thiệt hơn thì chúng ta nên có cách ghi công nào đó, cho dù bộ phim sẽ không chiếu nữa, mà tất nhiên là không nên chiếu làm gì.
Bởi “Lý Triển Chiêu” huyền thoại còn đang trên màn ảnh nhỏ với những câu chuyện chống gian tham của Bao Công huyền thoại đã nhiều đến mức nhàm chán rồi. Cũng không thể sửa sang lại rồi cho lưu hành. Nói như thế, giống như dân gian vẫn nói là chẳng hiểu gì về điện.
Một an ủi lớn, đó là bài học kinh nghiệm. “Lý Công Uẩn đường tới thành Thăng Long” cho giới nghiên cứu, văn nghệ sĩ, kể cả kinh doanh… một bài học lớn về nghệ thuật thứ 7, để hiểu rằng, tinh thần tự trọng, tự tôn, tự ái của một dân tộc chẳng phải là điều dễ động chạm.
Link: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-09-28-ly-cong-uan-mat-tich-trong-duong-toi-thanh-thang-long-
29 Sep
(VTC News) –Trong dịp Đại lễ, quận trung tâm Thủ đô này đầu tư “làm đẹp mặt” để gây ấn tượng cho du khách với các tuyến phố hoa, phố đèn lồng, phố cờ… lộng lẫy.

Phó Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) Nguyễn Quốc Hoa cho biết, Hoàn Kiếm là quận trung tâm Thủ đô – nơi diễn ra nhiều hoạt động quan trọng của Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội nên quận đã tập trung cho công tác đầu tư, cải tạo hạ tầng kỹ thuật và chỉnh trang đô thị, tạo bộ mặt đô thị khang trang, sạch đẹp. Theo đó, tổng kinh phí cho việc “làm đẹp” này là 1.182 tỷ đồng.
Theo ông Hoa, quận Hoàn Kiếm đã hoàn thành đầu tư cải tạo hè tại 91 tuyến phố; hoàn thành dự án hạ ngầm và chỉnh trang tuyến phố Tràng Tiền – Hàng Khay – Tràng Thi – Điện Biên Phủ, tuyến Ngô Quyền và duy tu, sửa chữa hè, đường dạo quanh hồ Hoàn Kiếm.
Cùng với đó, quận Hoàn Kiếm cũng hoàn thành chỉnh trang trên 13 tuyến phố TP giao và trụ sở Đảng, chính quyền, công an 18 phường đảm bảo mỹ quan, chất lượng và vận động các hộ dân trên các tuyến phố khác tham gia chỉnh trang nhà cửa, cửa hàng, cửa hiệu chào đón Đại lễ.
Cũng theo ông Nguyễn Quốc Hoa, hiện quận cũng chỉ đạo xây dựng 5 tuyến phố: Hàng Gai – Hàng Bông, Hàng Đào – Hàng Ngang – Hàng Đường, Hàng Bài – Phố Huế, Hai Bà Trưng, Tràng Tiền – Hàng Khay – Tràng Thi – Điện Biên Phủ thành các tuyến phố hoa và duy trì tới hết Tết âm lịch.
Các tuyến phố xung quanh hồ Hoàn Kiếm và trong khu phố cổ được trang trí bằng đèn lồng nhằm tạo bộ mặt đô thị đẹp, lộng lẫy, để lại ấn tượng cho du khách khi đến Hoàn Kiếm trong dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.
Tại một số tuyến phố cổ, do vỉa hè chật, quận Hoàn Kiếm cũng đã chỉ đạo đặt các chậu hoa vào các giá, treo lên tầng hai nhà dân hai bên đường. Một số tuyến phố khác sẽ xanh hoá gốc cây bằng cách trồng cỏ, hoa xung quanh các gốc cây lớn.
Ngoài ra, tại 10 tuyến phố cổ sẽ treo đèn lồng dân tộc, hạn chế tối đa treo “đèn ngoại”; tại hai phường ngoài bãi sông Hồng cũng sẽ có cổng chào bằng hoa; một số tuyến phố sẽ được trang trí đèn điện.
Ông Hoa cũng nhấn mạnh, tất cả các tuyến phố của Hoàn Kiếm (176 tuyến) sẽ đều là tuyến phố cờ, quận sẽ có giá cắm thống nhất trước cửa nhà dân để việc cắm cờ trong những dịp trọng đại được đồng bộ và đẹp mắt hơn.
CTV.Kiều Minh
29 Sep
Nhà báo Kim Dung: Văn hóa bản chất của nó là sự kết tinh một cách tinh túy nhất, những giá trị vật thể và phi vật thể do con người tạo ra trong quá trình phát triển của lịch sử. Với ý nghĩa như thế, xin được hỏi nhà sử học Lê Văn Lan và nhà văn Hoàng Quốc Hải, ở Đại lễ 1000 năm này, cái gì là còn lại, với góc độ văn hóa của Thăng Long – Hà Nội?
Nhà sử học Lê Văn Lan: Tôi vừa tham gia vào Ban tổ chức, thành viên Hội Đồng giám khảo và là Chủ tịch Hội đồng chấm thi của cuộc thi lớn với chủ đề “Tìm hiểu Thăng Long- Hà Nội 1000 năm văn hiến và anh hùng”. Cuộc thi nhận được 3 triệu 200 ngàn bài thi, một kỉ lục chưa từng thấy bao giờ.
Xin nhắc lại chủ đề cuộc thi “Thăng Long- Hà Nội 1000 năm văn hiến và anh hùng”, nghĩa là bản sắc đã được nâng lên thành bản lĩnh của Thăng Long – Hà Nội. Nó có 3 tiêu chí: Một là nghìn năm, hai là văn hiến, ba là anh hùng. Được giao trách nhiệm ra các câu hỏi cho bài thi, nhân có 3 tiêu chí bản sắc, bản lĩnh đó, chúng tôi nhớ đến bài hát của nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ Nguyễn Đình Thi.
Vừa rồi chúng ta đã có tuyển tập những bài hát về Hà Nội với 1000 bài hát và người làm tuyển tập đã nói, trong cả nghìn bài hát như thế, nếu chọn một bài, thì đó sẽ là bài Người Hà Nội của Nguyễn Đình Thi.
Đó là điểm gặp nhau của chúng tôi, của cuộc thi tìm hiểu Thăng Long – Hà Nội và tuyển tập 1000 bài hát về Hà Nội. Tôi nghĩ Nguyễn Đình Thi xuất thần trong Hà Nội 60 ngày đêm khói lửa đó. Anh ấy đã tạo ra được một câu ca hay nhất của bài hát nổi tiếng này: “Đây lắng hồn núi sông ngàn năm”.
Theo tôi cái còn lại của Hà Nội – Thăng Long sau ngàn năm chính là như vậy.
Nhà báo Kim Dung: Ca khúc “Người Hà Nội” là tác phẩm cụ thể nhưng lại “tóm” được hồn cốt của người Hà Nội nói chung. Nhưng đó vẫn là những giá trị phi vật thể dưới góc độ vật thể là một bản nhạc.
Vậy những giá trị vật thể như những công trình kiến trúc của Hà Nội sau 1000 năm ta có được sự bảo tồn và phát triển như thế nào để nó biến thành niềm tự hào của chúng ta nhân Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội?
Nhà sử học Lê Văn Lan: Vâng, tôi có cảm giác mỗi khi nói gì về văn hóa tinh thần, văn hóa phi vật thể để nhằm mục đích biểu dương ca ngợi hoặc nói đến mặt tích cực thì ta dễ nói hơn những gì cụ thể quá, “đụng chạm sờ mó” đến được, nhất là khi chỉ khuôn nó vào công trình kiến trúc thôi.
Bàn về kiến trúc Hà Nội, mới đây, KTS Hoàng Đạo Cung dẫn lại lời nhà văn Nguyên Ngọc: “Hà Nội của ta đẹp thật, đẹp khủng khiếp, đẹp đến mức người ta đã phá nó ghê gớm, phá nó riết ráo thế mà nó vẫn còn đẹp như vậy”.
Tôi lấy làm tâm đắc về lời nhận xét này của nhà văn, nhà kiến trúc Hoàng Đạo Cung. Tôi xin mượn câu đó để trả lời nhà báo về giá trị vật thể của Thăng Long Hà Nội còn đến bây giờ.
CHÚNG TA VÔ TÌNH PHÁ GẦN HẾT

Tôi không hiểu tại sao chúng ta có lịch sử giữ nước oanh liệt thế
mà chúng ta lại không có truyền thống giữ gìn những di sản vật thể.
Cái này không biết lỗi tại ai?. Ảnh: Phạm Hải
Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Xin được tiếp lời của nhà sử học Lê Văn Lan. Tôi rất đồng cảm với nhà văn Nguyên Ngọc. Đọc VietNamNet, tôi thấy tác giả cảnh báo, khéo chừng chúng ta lại kỉ niệm Thăng Long 1 tuổi, bởi chúng ta tôn tạo các di tích tốn không biết bao nhiêu tiền của, nhưng thực chất chúng ta lại phá nó đi một cách không thương tiếc, do sự vụng về của chúng ta (tôi không dám nói là dốt nát).
Nhiều cái quý báu chúng ta đập phá đi, làm cái mới để cho hoành tráng hơn, bắt mắt hơn, nhưng có biết đâu những giá trị của nghìn năm xưa kết tụ lại nói lên đủ thứ trong đó kể cả văn hóa vật thể và phi vật thể. Tiếc rằng nhận thức của lớp con cháu sau này về tư tưởng cũng như kiến trúc không hiểu được ý tổ tiên.
Tôi nghĩ rằng cái còn lại của Thăng Long- Hà Nội là những chân móng của kinh thành mà chúng ta khai phá được. Những kiến trúc của nước ta nếu còn lại, tôi chắc nó cũng không đồ sộ, không nguy nga nhưng nếu giữ được nó còn đến bây giờ nó cũng là quý giá đến vô cùng.
Trong sự mất mát của Thăng Long này phải nói kẻ thù, những kẻ xâm lược của ta từ phương Bắc, từ phương Tây… nhưng dù sao chúng phá cũng không hết. Đáng tiếc, những gì còn lại, chúng ta vô tình phá gần hết. Sở dĩ tôi nói gần hết vì thỉnh thoảng chúng ta vẫn tìm lại được một cái bia đá, chân tảng hoặc cột trụ, trong đó có chạm khắc rồng hoặc lá đề, hoặc hoa sen của thời Lý, Trần. Những cái đó không khiêng đi được, không đập vỡ được, không thủ tiêu được thì nó mới còn lại.
Tôi không hiểu tại sao chúng ta có lịch sử giữ nước oanh liệt thế mà chúng ta lại không có truyền thống giữ gìn những di sản vật thể. Cái này không biết lỗi tại ai?
Rõ ràng di sản vật thể của Thăng Long- Hà Nội bây giờ nghèo nàn một cách thảm hại, đến mức chúng ta chỉ còn một số chân móng của kinh thành khai quật lên mà Ủy ban Văn hóa Giáo dục UNESCO người ta trân trọng đến mức vinh danh đó là di sản văn hóa nhân loại.
Như thế đủ biết nhân loại đã thức tỉnh việc phải giữ gìn nền văn hóa vật thể và phi vật thể đến mức như thế nào, vì trong vật thể chưa đựng cả phi vật thể. Sự vinh danh của Ủy ban UNESCO của Liên Hiệp Quốc là sự thức tỉnh mọi dân tộc, là lời cảnh báo cho nhân loại biết được, hãy giữ gìn lấy những gì về văn hóa mà ta đang có.
Nhà báo Kim Dung: Mới đây, chúng tôi có một may mắn là được đi thăm đất nước Italia. Đến thủ đô Roma của nước Ý, điều cực kỳ gây ấn tượng với chúng tôi là các quần thể kiến trúc từ thời La Mã cổ đại như Đấu trường Coloseum, Tòa thánh Vatican, Đài phun nước Trevi…các quần thể thành quách của thủ đô Roma cũ kĩ vẫn được bảo tồn gìn giữ cổ xưa một cách tuyệt vời.
Trong khi ở Việt Nam, Cổng thành Sơn Tây trước đây, rồi mới đây là Thành Tuyên (Tuyên Quang)…được tu bổ, phục chế lại một cách thô thiển, thô bạo, phá vỡ những nét đẹp kiến trúc cổ thuần Việt của nó. Thực chất, đó là sự phá bỏ cái cũ chứ không phải bảo tồn giá trị văn hóa và kiến trúc truyền thống.
Liệu đây là sự khác biệt về quan điểm bảo tồn, bảo tàng, hay do tư duy, lợi ích cá nhân, do sự dốt nát về văn hóa hay do tầm nhìn của chúng ta hạn hẹp?
Nhà sử học Lê Văn Lan: Từng đến Thành Tuyên hay còn gọi là Thành nhà Mạc, giờ thăm lại, cảm nhận của tôi là cái cổng thành từ thời nhà Mạc, thế kỷ XVI đã thành một cái lò gạch của thế kỷ XXI.
Nhưng đó là chuyện của Tuyên Quang. Còn chuyện Cổng thành Sơn Tây bây giờ là chuyện của Hà Nội, một Hà Nội mở rộng.
Trong quá trình tôn tạo những công trình đã được xếp hạng di tích quốc gia hoặc của địa phương đều có bằng, có sắc, rồi có lễ lạt đầy đủ, nhưng quản lý nó sau đấy thì lại phân cấp.
Bản thân cơ quan bảo tồn của Bộ Văn hóa khi là “vụ bảo tồn, bảo tàng”, “cục bảo tồn, bảo tàng”, lúc là “cục di sản”…có nhiều chuyên gia. Thế nhưng, lực lượng có chuyên môn, có tri thức thực tế chỉ nằm ở cái chóp của “kim tự tháp” (Bộ VH). Cái chóp này có chuyên môn nhưng nó nhỏ quá, không với được tới tất cả những lĩnh vực và quần thể rộng lớn kia.
Càng xuống tới chân hình “kim tự tháp” càng mở rộng ra. Sự bất cập của đội ngũ có trách nhiệm quản lý cũng từ đó mà ra.
Do bất cập của bộ máy quản lý, trình độ quản lý, ý thức, tư tưởng quản lý mà gây nên chuyện. Nhà nước đã cố gắng, dành một số kinh phí nhất định trong tình trạng khó khăn để chi trả cho việc bảo tồn, tôn tạo, khai thác giá trị của các di tích ấy. Thế nhưng, chỉ riêng những di tích đã được thống kê, xếp hạng đã là một con số khổng lồ, vượt ra ngoài tầm của cái chóp nhỏ ở bên trên.
Và vì thế, người ta sinh ra chủ trương được gọi với cái tên “xã hội hóa”. Chủ trương thì đúng, nhưng thực thi lại có nhiều vấn đề. Có người bảo, xã hội hóa trở thành chuyện ai bỏ tiền ra người ấy làm chủ, có quyền tác động vào di tích theo sở thích cá nhân.
“XÃ HỘI HÓA” HAY AI BỎ TIỀN, NGƯỜI ẤY LÀM CHỦ?
Nhà báo Kim Dung: Xã hội hóa và phân cấp quản lý theo cơ sở nhưng về mặt khoa học bảo tồn bảo tàng, thiết tưởng vẫn phải có tiêu chí chung?
Nhà sử học Lê Văn Lan: Xin dẫn ra câu chuyện cụ thể về chùa Hòe Nhai. Chùa Hòe Nhai rất giàu giá trị về văn hóa, tín ngưỡng, lịch sử, nơi có bia đá ghi lại trận quyết chiến Đông Bộ Đầu năm 1258. Ở đấy còn có cả hệ thống tượng để cho biết phái Tào Động đã đến Thăng Long- Hà Nội, đến Việt Nam như thế nào. Một bên là tôn giáo của thiền phái Tào Động, thần quyền, một bên là vương quyền…Đó là những giá trị rất đẹp, rất quý của chùa Hòe Nhai.

Bàn về kiến trúc Hà Nội, mới đây, KTS Hoàng Đạo Cung dẫn lại lời nhà văn Nguyên Ngọc:
“Hà Nội của ta đẹp thật, đẹp khủng khiếp, đẹp đến mức người ta đã phá nó ghê gớm,
phá nó riết ráo thế mà nó vẫn còn đẹp như vậy”. Ảnh: Phạm Hải
Ngôi chùa được tôn tạo trong chương trình 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, với kinh phí 10-12 tỷ đồng từ ngân sách. Thực tế, việc tôn tạo hết hơn 20 tỷ. Vậy số tiền hơn 10 tỷ đồng thêm vào này ở đâu ra? Đó là xã hội hóa.
Khi bỏ 1 tỷ đồng công đức, người ta muốn cái mái phải cong thế này, cái tượng phải vàng chóe thế kia, con rồng phải đắp thế khác… Ở đây lại là vấn đề thị hiếu của người có tiền và có tâm công đức. Vấn đề là, thị hiếu của họ chưa được đào luyện, sàng lọc, để có thể tôn tạo đúng đắn.
Tâm lí thích làm to trở thành lấn át. Chúng ta quên mất truyền thống của dân tộc này về mặt văn hóa là chuộng cái tinh tế, cái nhỏ nhắn xinh xắn chứ không phải chuộng to.
Nhà báo Kim Dung: Các nhà nghiên cứu văn hóa, các cán bộ Sở văn hóa ở đâu khi để tình trạng xã hội hóa dẫn tới cái sở thích của một vài cá nhân hoặc “Mạnh thường quân” chỉ đạo việc tôn tạo?
Nhà sử học Lê Văn Lan: Các nhà nghiên cứu văn hóa hôm nay còn bận viết bài về lịch sử phật giáo, ngày mai lại viết quan họ cần phải được xếp hạng như thế nào, hôm sau nữa lại bàn đầu tư vào hát xoan ra sao… Họ bận rộn, nhiều việc phải làm (!)
Vấn đề ở đây là những người trực tiếp quản lý. Mỗi ban quản lý cấp bộ, cấp cục có 15 người xuống đến thành phố. Trong khi đó di tích hàng vạn mà hàng vạn trong cái xu thế xã hội hóa.
Cái chữ “xã hội hóa” ở đây nó giết chết người ta. Thực chất xã hội ở đây là ai? Là một nhóm người có tâm đấy, và có tiền đấy, nhưng cái thị hiếu, giá trị của trí tuệ, của văn hóa đích thực, của mỹ học lại thiếu.
Chỉ có cái tâm, có tiền là người ta làm, nên mới sinh ra ngôi chùa 2-3 tầng. Màu nâu sồng dân dã, hòa đồng với số phận những người khó khăn tìm đến sự an ủi cũng bị thay thế. Nào vàng, nào ngọc, nào ánh sáng lập lòe.
Đó là thứ thị hiếu thị dân non kém. Từ thị hiếu đó đẻ ra những sản phẩm lai căng như bây giờ.
Có hàng nghìn những thành nhà Mạc, thành Sơn Tây, chùa Hòe Nhai như thế ở Việt Nam này.
KHÔNG THỂ ĐỔ LỖI!
Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Tôi cho rằng GS Lê Văn Lan giải thích rất có lý. Nhưng nếu ta cứ thế công nhận cái “xã hội hóa”, ta sẽ phải chịu trách nhiệm về xã hội này.
Theo tôi, cái lỗi chính nằm ở quy chế, luật về bảo tồn tôn tạo của chúng ta không rõ ràng. Hai là, chúng ta không đào tạo những cán bộ kỹ thuật có tay nghề để tu bổ các di tích lịch sử. Họ không có kiến thức lịch sử về xây dựng những công trình cổ đại. Không hiểu biết nên họ phá là dễ hiểu.
Chúng ta không thể đổ lỗi cho những người bỏ tiền ra. Họ có tâm, và họ có tiền. Nếu chúng ta có những quy chế rõ ràng thì họ không thể ngạo mạn, áp đặt bất cứ cái gì vào văn hóa công cộng của xã hội, của quốc gia được.
Văn hóa là bộ mặt của quốc gia. Không phải bất kỳ kẻ có tiền nào cũng có thể áp đặt cái xu hướng riêng của mình vào đó được. Cho nên ở đây, lỗi ở đây là ở quy chế chưa luật hóa được. Và nhìn rộng ra, chúng ta chưa nghĩ đến việc đào tạo đội ngũ cho các tỉnh, các địa phương để người ta biết cách quản lý. Và chúng ta cũng chưa phục chế, tu bổ được những di tích nào làm mẫu để cho các nơi người ta về đó học.
Tôi lấy ví dụ như Tháp Chàm ngay Phan Rang (Ninh Thuận). Chúng ta nhờ các chuyên gia của Ba Lan tu bổ cho. Sau khi tu bổ xong thì bất cứ một người Chăm nào cũng nói: “Đây đúng là tháp Chàm của chúng tôi”. Nó đẹp vô cùng. Còn chúng ta, chúng ta chưa làm được cái nào được gọi là mẫu.
Tôi lấy ví dụ như chùa Kim Liên vốn xưa xây dựng y hệt như chùa Tây Phương. Chùa bị đổ nát, chúng ta chở về đấy không biết bao nhiêu gạch gỗ để phục dựng lại một chùa Kim Liên.
Không thiếu gạch, không thiếu gỗ, không thiếu tiền, không thiếu công nhân, không thiếu bất cứ một thứ gì nhưng sau khi chùa Kim Liên xây dựng xong thì tôi thấy nó là một công trình u tối. Tôi đã phải nói rằng đây là một công trình “kim cổ kỳ quặc”.
Chùa Tây Phương hoàn toàn dùng ánh sáng trời, ở đấy cấu tạo, xây dựng theo hình chữ tam. Giữa ngôi nhà thứ nhất và ngôi nhà thứ hai có khoảng cách 2-3m để lấy ánh sáng trời thì ở đây người ta lại xây dựng sát vào nhau làm một cái máng để cho nước chảy ra ngoài. Cột thì làm rất thấp, cho nên chiều cao của ngôi chùa thấp đến nỗi tượng phải đặt xuống đất. Bệ tượng cuối cùng ngang với thắt lưng người. Mà đó là công trình do Bộ Văn hóa chỉ đạo xây dựng, tu bổ.
Nếu đổ lỗi chính là do quy chế quản lý và tầm nhìn của chúng ta đối với việc trùng tu, tôn tạo như thế nào. Chúng ta không thể đổi lỗi cho việc “xã hội hóa” được.
![]() |
| Ảnh: Phạm Hải |
Người ta bỏ tiền ra người ta cũng muốn làm cho nó đẹp. Không có người hướng dẫn làm cho đẹp thì người ta cứ làm theo ý mình.
Nếu chúng ta có quy chế chặt chẽ thì anh không thể ngạo mạn áp đặt bất cứ một ý muốn nào của anh vào đấy được. Công trình là bộ mặt văn hóa quốc gia, không ai được phép làm xấu nó.
Cho nên, xã hội hóa là rất cần thiết nhưng nó phải có một tư tưởng chủ đạo về mặt văn hóa, chứ không phải để cho bất cứ một kẻ có tiền nào muốn làm gì thì làm. Với cách làm hiện nay, không biết kiến trúc của chúng ta sẽ nhếch nhác như thế nào.
Bộ Văn hóa phải nhận lãnh trách nhiệm, không thể đổ lỗi cho ai khác. Chúng ta phải có trách nhiệm quản lý về mặt văn hóa, chứ không thể thả lỏng như thế được.
Nếu không nhìn cho ra, cho rõ nguyên nhân, thì chính nó sẽ phá hủy toàn bộ những gì chúng ta cần gìn giữ. Đến lúc ấy chúng ta không biết chê trách ai cả. Tôi nghĩ, đã đến lúc các kiến trúc di tích lịch sử xây dựng mới hoặc phục dựng, trùng tu, tôn tạo phải đi vào quy chuẩn chặt chẽ.
Tôi lấy ví dụ, muốn phá bỏ, dỡ bỏ nó cần chụp ảnh, quay phim tất cả chi tiết của nó như thế nào, phải vẽ nó ra rồi đến khi phục dựng lại làm giống hệt như thế. Với tháp Chàm, người ta đã làm như vậy. Còn nếu ta cứ mặc sức để cho mấy người thợ mới vào nghề, do mấy anh cai thầu chỉ huy cho họ làm, thì văn hóa sẽ tàn lụi đi.
(còn nữa)
Link: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-09-28-ha-noi-ta-dep-khung-khiep-
28 Sep
Dạo một vòng quanh Facebook, các Mạng Xã Hội, Blog… sẽ phát hiện ra vô số hình ảnh châm biếm cổ động việc đòi quyền được nghỉ học nhân đại lễ 1000 năm TL-HN của giới học sinh – sinh viên. Thực ra cuối cùng cũng chỉ có hiếm hoi vài trường buộc phải cho học sinh nghỉ học, tuy nhiên tinh thần “ham nghỉ học” của con em chúng ta là vô bờ bến. Bỏ qua rất nhiều hình ảnh tuy buồn cười nhưng mang hơi hướng tiêu cực, TCBC giới thiệu cùng bạn đọc những ấn phẩm vui tươi dí dỏm – phù hợp với tinh thần “cải xanh cải sạch”!
28 Sep

Sau lần đầu tiên “cá độ” với bạn quan hệ với một gái bán hoa, Dũng thấy “chuyện ấy” cũng bình thường, không đáng sợ như mọi người nghĩ. Tuy nhiên sau đó một tuần, cậu bỗng dưng có biểu hiện viêm khớp cấp tính. Các khớp gối, cổ tay, cổ chân của Dũng đều sưng đỏ, nóng ran rất khó chịu, thậm chí không cầm được bút viết. Khi đến bệnh viện khám, cậu mới hoảng hồn vì thủ phạm tấn công các khớp, gây bệnh viêm khớp cấp tính là vi khuẩn lậu.
Theo TS Đào Hùng Hạnh, chuyên gia xương khớp, Bệnh viện Bạch Mai cho biết, rất nhiều thanh niên khi bị sưng tấy khớp đi khám mới ngỡ ngàng biết vi khuẩn lậu lây qua đường tình dục gây ra bệnh khớp (chiếm 30-50% trường hợp nhiễm lậu).
Không dễ nhận biết
TS Hạnh cho biết, viêm khớp do vi khuẩn lậu thường xuất hiện sau vài ngày đến vài tuần có quan hệ tình dục với người bị mắc lậu. Bệnh nhân có biểu hiện viêm khớp cấp tính, viêm một hoặc vài khớp với đầy đủ các triệu chứng như khớp sưng nóng đỏ, đau rõ rệt, hạn chế vận động khớp. Các khớp tổn thương thường là khớp lớn như khớp gối, cổ tay, cổ chân… Đôi khi người bệnh chỉ đau khớp thoáng qua hoặc viêm các điểm bám tận của gân vào các đầu xương (đau quanh gối, xương gót).
Thông thường, với các triệu chứng này bác sĩ rất dễ bỏ qua khả năng viêm khớp do khuẩn lậu. Vì thế, với những bác sĩ giàu kinh nghiệm, khi thấy bệnh nhân trẻ tuổi, chưa từng có tiền sử bị sưng đau khớp thì thường sẽ hỏi thêm về “tiền sử” đời sống tình dục của họ. Không ít người “giật mình” khi bỗng dưng bác sĩ hỏi mình có quan hệ tình dục, hành vi tình dục không an toàn trong thời gian gần đây không.
Thường khi đã “cởi mở” nói về chuyện tế nhị này thì nhiều bệnh nhân mới bắt đầu kể thêm các triệu chứng khác, ngoài biểu hiện viêm đau khớp. Như ở nam giới, biểu hiện nhiễm vi khuẩn lậu gây viêm nhiễm tại bộ phận sinh dục rất rõ ràng như có dịch dạng mủ trắng chảy ra từ miệng sáo của dương vật vào buổi sáng ngay sau khi ngủ dậy, hoặc khi bóp nhẹ vào dương vật sẽ thấy dịch chảy ra, kèm theo dấu hiệu đái buốt, đái rắt…
Ngược lại ở nữ giới, biểu hiện nhiễm vi khuẩn lậu lại thầm kín hơn, thậm chí nhiều người không rõ triệu chứng ở giai đoạn đầu. Nhiều người chỉ xuất hiện khí hư dạng mủ màu trắng hoặc vàng, có mùi hôi nên rất nhiều người chủ quan, tưởng viêm nhiễm thông thường nên tự mua thuốc đặt, rửa lá trầu không… một thời gian không đỡ mới đi khám.
Viêm khớp do lậu hoàn toàn có thể chữa khỏi mà không để lại di chứng gì tại khớp nếu được chẩn đoán sớm và điều trị đúng cách. Ngược lại, sẽ có nguy cơ bị các di chứng tại khớp như di chứng huỷ khớp, dính khớp, nhiễm khuẩn huyết… là hoàn toàn có khả năng xảy ra. Vì thế, TS Hạnh khuyến cáo, những người có biểu hiện viêm khớp không nên giấu tiền sử “chuyện ấy” của mình khi đi khám.
CTV.Hà Hảo
Nhận xét mới nhất: